Cùng tìm hiểu một khía cạnh khác trong những câu chuyện Cryptic. Đó là tính nhân văn.

1/ Ông bố và cuốn sổ

Tôi bắt đầu có thói quen đọc truyện kinh dị từ khi phát hiện có một quyển sổ được đặt trên bàn của mình, trong đó là những câu chuyện cực kỳ chân thực và ghê rợn.
Có lẽ một người bạn đã bí mật tặng tôi chăng, tôi cũng chẳng quan tâm lắm.
Hàng đêm trước khi đi ngủ tôi đều đọc vài mẩu truyện, để rồi chúng theo tôi vào trong giấc mơ.
Những lúc đó, tôi như đã biến thành một tên sát nhân điên khùng và dã man nhất.
Sáng hôm qua ở nhà một mình, rảnh rỗi, tôi lôi quyển sổ ra đọc.
Tôi chưa từng đọc nó vào ban ngày, hôm nay là ngoại lệ.
Tôi đóng cửa, tắt điện, chỉ để ánh sáng lờ mờ.
Quyển sổ trên tay tôi có gì đó kì lạ. Tôi mở ra, toàn là giấy trắng. Một vệt nâu đen thấm trên trang đầu.
Đang ngồi thẫn thờ, chợt có một bàn tay đặt lên vai tôi. Là bố tôi, ông nói nhẹ nhàng: – Con đang làm gì vậy. Dạo này con hay thức khuya lắm đấy.
Có tiếng kêu khóc từ đâu đó cạnh nhà tôi, tiếng còi xe cảnh sát nữa, dạo gần đây quanh khu vực này hay xảy ra án mạng. Hôm nay nạn nhân là người hàng xóm. Nhưng ông không nói gì nữa mà bỏ đi.
Đến đêm, tôi ngủ sớm. Trằn trọc mãi mới ngủ được, trước khi thiếp đi tôi cảm nhận có tiếng bước chân nhẹ nhàng về phòng tôi.
Tôi lại mơ, lại biến thành một tên sát nhân tàn bạo. Nhưng lần này nó đáng sợ và chân thực hơn.
Hôm nay, tôi phát hiện những câu chuyện lại trở lại trong cuốn sổ. Và có một câu chuyện mà tôi chưa từng đọc.

Suy luận: Thằng này mắc hội chứng đa nhân cách. Đối với những người mắc hội chứng này , nhân cách thứ 2 hoạt động thì nhân cách thứ nhất sẽ ngủ, và nó giống như giấc mơ đối với nhân cách thứ nhất nhưng lại là thực tế với nhân cách thứ 2.
– Nhân cách thứ 2 của thằng này là một tên sát nhân, chuyên đi giết người vào ban đêm rồi ghi chép lại vào một cuốn sổ. Sau đó vô tình ông bố phát hiện ra hành vi của con trai nên đã cố gắng xóa dấu vết ở hiện trường sau khi nó giết người hàng xóm, đồng thời giấu cuốn sổ kia đi và thay bằng cuốn sổ khác để mong rằng kết thúc được những điều nó làm, không may làm rới 1 vệt máu lên cuốn sổ, khi máu khô đi nó mới chuyển thành màu nâu đen.
– Tối hôm đó ông bố đến khuyên nhủ thằng con trai từ bỏ ý định, đó cũng là tiếng bước chân nghe được trước khi nó ngủ, nhưng đó cũng là thời điểm nhân cách thứ 2 thức dậy. Giấc mơ tối hôm đó đáng sợ hơn tất cả các giấc mơ trước vì nó ra tay giết chính bố đẻ của mình rồi tìm lại cuốn sổ.
Sáng hôm sau nó thức dậy, nhìn thấy cuốn sổ cũ và trong đó có một ghi chép mới mà nó chưa từng đọc, đó là ghi chép về việc giết bố mình.

2/ Gia đình

Một gia đình nọ sống rất hạnh phúc, người cha tài giỏi và người mẹ xinh đẹp. Họ có với nhau một cậu trai lém lĩnh, và cậu nhóc rất thương mẹ mình. Một hôm người vợ phát hiện chồng mình ngoại tình, hai người cãi vã nhau, đến đĩnh điểm, vô tình người chồng đã giết người vợ. Ông ta sợ con phát hiện nên đã giấu xác vợ mình. Ngày qua ngày ông ta lo sợ đứa con sẽ hỏi “Mẹ con đâu rồi”. Thế nhưng một tuần, hai tuần, ba tuần…đứa con vẫn không hỏi về mẹ mình.
Đến một ngày, chịu hết nỗi ông ta hỏi con: “Không có mẹ con có buồn không”, câu trả lời làm ông ta đánh rơi cả cốc nước xuống sàn.
Bốn tuần sau, người ta thấy xác chết của ông ấy !

Suy luận: Đứa con có thể trả lời như sau: “Mẹ vẫn đứng sau lưng ba đó thôi!”. Tức là bà mẹ hiện hồn về những người chồng không biết điều đó. Còn đứa con thì vẫn thấy mẹ cho nên không hề hỏi ba. Thời điểm ông ta chết là cách ngày giết vợ 7 tuần = 49 ngày. Theo phong tục nhân gian thì trong vòng 49 ngày sau khi chết, linh hồn của người ấy sẽ luôn trong trạng thái đau khổ giày vò. Vào thời điểm ngày cuối cùng của quá trình đó linh hồn bà vợ đã giết chồng rồi siêu thoát.

3/ Mái tóc dài

Mái tóc của em tôi nó dài và thật đáng ghét. Nhưng nếu cắt thì khoảng 2 tuần sau nó lại dài. Tôi nảy ra 1 ý tưởng. Chụp lấy cây kéo. Lần này thì đừng hòng dài ra nữa !!!
Lời giải: Thằng này đã cắt đầu đứa em, làm như vậy thì tóc không thể mọc và đương nhiên là không thể dài thêm.
4/ Cành liễu

Chuyện xảy ra lâu rồi, nhưng tôi vẫn nhớ như in.
Đợt đó đang là hè, tôi đi leo núi.
Tối đó tôi bị lạc vào 1 khu rừng. Khu rừng đó rất kì lạ với nhiều cây liễu lá đen rủ xuống. Di chuyển vs cái balo trong khu rừng thật sự khó khăn vì balo của tôi toàn bị vướng vào cành cây.
Tôi bèn lấy cây rựa ra để dọn đường, nhưng kì lạ 1 cái là mỗi khi tôi chém vào những cành liễu, thì những cành cây lại chụm về phía tôi. Tôi phải dùng hết sức để chặt chúng. chất dịch bầy nhầy phun ra từ chúng thật khó chịu..
Tầm nhá nhem sáng thì tôi đến bờ sông tắm và xuôi theo dòng để về khách sạn của mình. Sau này, tôi tình cờ đọc được câu chuyện về 1 bộ lạc sống trong rừng bị 1 tên sát nhân man rợ nào đó chặt tay, chân và cắt tóc. Tên sát nhân đến vào lúc tối đêm và đến rạng sáng thì hắn chạy thoát theo đường bờ sông.
Lẽ nào…

Suy luận: Ông ta đã nhầm con người trong bộ lạc thành những cành liễu cho nên ông ta đã vô tình thảm sát cả bộ lạc.

5/ Cắt tóc 

Hồi đó tôi 4 tuổi. Một hôm bố rủ tôi đi chơi, bố đèo tôi trên chiếc xe đạp cũ kĩ vào trong một ngôi nhà lạ…
Tôi biết ngay mà, bố định bán tôi cho bọn lột da người, xung quanh là đầy đủ những dụng cụ nhìn thật tởm lợm, họ bắt đầu hành hạ tôi, đè tôi lên ghế và cột cổ tôi lại, một trong số chúng cầm thứ gì đó kêu tè tè.
”Không”, tôi giãy giụa. Tôi nhìn ông ta, ông ta cười đểu, ông ta cầm con dao lên và… Trong khoảnh khắc sinh tử đó, tôi với được chiếc kéo cạnh bên: ”Phập”.
”Tại sao các người lại bắt bố tôi”
Lời giải: Ba thằng bé dẫn nó đi cắt tóc. Nó tưởng người thợ cắt tóc định giết nó. Nó lấy kéo đâm ông thợ cắt tóc. Còn ba nó nhận tội dùm nên bị cảnh sát bắt đi
6/ Chiếc máy ảnh 

Tôi mới tậu được cái máy ảnh.
Thích chí, về nhà tôi chụp liền cho hai đứa con.
Nhưng không ai xuất hiện trong ảnh.
Thấy lạ, tôi liền thử chụp mình.
Rồi tôi hốt hoảng, đánh rơi máy ảnh xuống đất, vỡ tan tành.
Vẫn có hình tôi, nhưng trong tư thế treo cổ!

Lời giải: Đây là chiếc máy ảnh chụp tương lai. Vào thời điểm trong tương lai, 2 đứa con của ông ta sẽ chết, còn ông ta thì sẽ tự sát.
7/ Màu trắng

Tôi năm nay 20 tuổi, cuộc đời tôi là một màu trắng xóa, kể từ khi tôi phát hiện ra sự thật kinh khủng đó…
15 năm trước, gia đình tôi sống ở ngoại ô của Seattle, vì thể thất ốm yêu bẩm sinh nên hàng tuần tôi phải đi đến nhà riêng của bác sĩ Chris, ông ấy là cha đỡ đầu của tôi, đa phần lúc tôi không có bệnh ông ấy sẽ nói chuyện với tôi một cách ân cần.
6h tôi quay lại nhà với một cây kẹo mút thật to trên tay. Mẹ bảo tôi phải ngoan ngoãn ở yên đấy để bà đến siêu thị trong trấn mua đồ ăn.
7h không có mùi nấu nướng… mẹ vẫn chưa trở về, có lẽ tôi ngủ quên nên bố đưa tôi trở lại phòng, áo ngủ cũng được thay… không rõ đã đánh rơi kẹo ở đâu rồi?!
7h30 !!!!!! Cửa mở toang? Đồ ăn mẹ đã mua về nhưng chưa nấu? Cửa hầm được mở?
Mặc dù sợ hãi nhưng tôi vẫn bước xuống… một mùi tanh tưởi xộc vào tận cuống họng, hại tôi chốc nữa đã nôn hết ra…
Bố tôi… ông… ông ấy đang chặt mẹ tôi ra từng khúc… máu vung tóe khắp nơi… vấy lên cả con dao bếp và chiếc kẹo mút của tôi.
Toàn thân tôi đổ một tầng mồ hôi lạnh, khụy xuống nôn khan thốc tháo trên nền nhà ẩm thấp…
Bố tôi… quay người lại…
Bây giờ tôi không rõ lắm… có lẽ là hơn 8h45, tại lúc này tôi chỉ mặc độc một bộ ngủ chạy trên đường cái… tôi phải… phải tìm ai đó, đôi chân nhỏ của tôi bỗng hướng đến căn nhà của bác Chris… tôi cần… ai đó cứu tôi…
Bước vào nhà, dưới sự ngạc nhiên của bác Chris tôi kinh hãi òa khóc… sau khi được bác vỗ về, tôi kể bác nghe tất cả… bảo bác gọi cảnh sát… nhưng… tôi cũng sợ hãi hỏi bố tôi liệu có bị phạt nặng lắm không?
Bác trấn an tôi bằng một li sữa ấm nóng rồi bảo tôi tất cả sẽ lại ổn thôi… tôi buồn ngủ quá…
10:30 p.m tôi mở mắt tỉnh dậy…và thấy người đối thoại với bác ta qua cửa là bố, ông ta bảo với bố rằng tôi đang ở đây!!!!!
Tất cả đều chớp nhoáng… cảm giác thân thể thôi không hề yếu ớt như mọi người thường nói chút nào, chộp lấy kim tiêm trong tay lão sau đó đâm trực tiếp vào nhãn cầu và bơm vào…
Ngoài kia, bố tôi đang có vẻ khẩn trương muốn vào trong khi lão ta không trả lời, tôi xuống bếp… cầm con dao nấp vào gầm bàn điện thoại.
Bố đạp cửa xông vào…
Lạnh quá…
Mẹ ơi…
Bố ơi…
Bác Chris…
Tại sao???
Tôi chả thiết xem đồng hồ… cảnh sát ập đến… cả thế giới với tôi là một màu trắng xóa.

Lời giải: Màu trắng ở đây chính là phòng cho bệnh nhân tâm thần.
Tóm lại thằng này có vấn đề thần kinh nên bố mẹ nó đưa ra ngoại ô sống.
Mẹ nó sau khi đi chợ về thì bị nó lôi xuống hầm và giết, cây kẹo mút đã bị rơi ra ở đây, bố nó biết nhưng đã bao che cho nó, vì thế lúc nó tỉnh lại thì tấm áo dính máu cũng đã được ông bố thay.
Do bị thần kinh nên không nhớ những gì đã làm, nó không thấy mẹ đâu nên đi tìm thì phát hiện bố đang chặt mẹ. Lúc trước chính là nó đã chặt mẹ ra từng khúc, lúc này nó thấy bố thì lại hiểu nhầm bố đã giết mẹ.
Nó chạy đi tìm Chris,
Chris biết là nó làm, cho nó uống thuốc mê (ly sữa) rồi gọi cảnh sát.
Có điều bố nó tới nhà Chris trước.
Thấy 2 người nói chuyện, nó lại nổi bệnh tâm thần, mỗi lần như vậy nó lại rất khỏe, nó giết luôn cả 2.
Sau cùng là hình ảnh cảnh sát ập đến và bắt nó vào căn phòng trắng.

8/ 2 bức ảnh

Tôi và người bạn tìm được một nhà trọ khá đẹp ở ngoại ô thành phố để tiện cho việc học tập, tuy hơi xa nhưng ko sao, miễn rẻ là được. Ngày chúng tôi dọn đến, đón tiếp chúng tôi là một lão già vẻ mặt rất khó coi, lão nói: “Tôi ở tầng 1 , các cậu ở tầng 2, riêng tầng 3 có 1 phòng bị khóa, cấm các cậu không được lại gần, tôi nhắc lại “CẤM KO ĐƯỢC LẠI GẦN”.Tôi thấy hơi tò mò nhưng cũng mặc kệ lão ta rồi dọn đồ lên phòng.
Vài ngày sau vào khoảng nửa đêm tôi đang ngủ say, thằng bạn tôi bỗng lay tôi dậy: “Ê dậy đi ku, xem này” cậu ta giơ ra một chùm chìa khóa và nói : “đi lên thám hiểm thôi, tớ đoán lão ta đang giấu cái gì mờ ám trong căn phòng đó.” Tôi cũng tò mò lên bước theo cậu ta đi lên căn phòng bí ẩn. Chúng tôi bước từng bước chậm rãi lên cầu thang.
Đến trước cửa phòng, tôi định bật đèn để nhìn cho rõ thì bị cậu ta chộp tay ngăn lại,”ko được bật, lão chủ phát hiện bây giờ,” rồi cậu ta lách cách tra chìa khóa vào ổ.
Chúng tôi đi vào. Căn phòng trống trơn, chỉ có một cái bàn, phía trên có 2 tấm ảnh tôi cũng ko nhìn rõ mặt. Có điều gì kỳ lạ ở đây. Một tấm hình như đang khóc, tấm còn lại thì…
Khoan đã hình như nó đang cười với tôi, một nụ cười rất ma quái

Suy luận: Tắt đèn không thể thấy ảnh được cho nên đó là 2 tấm gương chứ không phải ảnh.
Tóm lại như sau: thằng bạn và ông chủ thông đồng với nhau, đồng thời dùng lời lẽ “cấm” này nọ chủ yếu để kích thích trí tò mò cho nhân vật tôi, dụ nhân vật tôi lên căn phòng đó.
Do thông đồng nên thằng bạn mới có được chìa khóa,
Người cười trong tấm gương chính là thằng bạn, còn người sợ sệt như đang khóc trong tấm còn lại là nhân vật tôi. Thằng bạn cười vì đã dụ được nhân vật tôi lên đây để giết.

9/ Cô bạn thân

Tan sở, trên đường về nhà tôi băng qua một ngã tư thì có một chiếc ô tô phóng nhanh đến và lướt qua, chẵng có gì lạ khi xe chạy nhanh ở khu vực này, tuần nào cũng vài vụ tai nạn giao thông.
Tôi thở dài trở về nhà tắm rửa nấu mì ăn rồi ngồi xem tivi.
12h đêm, cô bạn thân mở cửa bước vào nhà, chỉ thấy gương mặt cô ấy mệt mỏi nhìn quanh tựa như mong ngóng điều gì đó, lại tựa như tiếc nuối, trong mắt cô ấy còn ươn ướt.
Chắc là thất tình đây mà, tôi cũng không hỏi nhiều liền định vào bếp lấy chút nước uống cho cô ấy.

Nhưng tôi chợt nhân ra, có điều gì đó không đúng.

Lời giải: Nhân vật này thực chất đã chết do bị xe oto tông ở chi tiết đầu. Buối tối cô bạn thân tới nhà anh này để viếng, anh này cảm thấy có điều không đúng là vì cô gái không hề nhận ra sự hiện diện của anh ta. Hiện tại anh ấy chỉ là môt hồn ma mà thôi.

10/ Trái dừa

Vào một buổi chiều trời se lạnh, những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua vuốt ve mái tóc của những người đi đường. Ở đâu đó có một đôi nam nữ đang hẹn hò ở dưới gốc cây dừa. Hai người âu yếm ngồi cạnh nhau, nắm tay nhau và rồi … Bụp, một quả dừa rơi xuống trúng ngay vào đầu chàng trai.
……
10 phút
20 phút
30 phút sau…
Chàng trai tỉnh dậy. Bác sĩ bảo chàng may mắn thoát khỏi vòng tay tử thần vì cây dừa không cao lắm. Sau đó chàng tuyệt vọng gào hét đau khổ vì biết tin người cô gái ấy đã chết.

Suy luận: Đang hôn nhau, dừa rơi thế là chàng trai cắn lưỡi cô gái chết.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here